![]() |
| Nghệ thuật nuôi dạy con đỉnh cao |
Một số quan niệm về giáo dục truyền thống thì cho rằng, trẻ em thì chỉ nên ăn chơi nô đùa. Ý chúng ta muốn nói ở đây là trẻ nhỏ không nên lãng phí quá nhiều sức lực vào những thứ mà người lớn chỉ làm trong nháy mắt, hơn nữa dùng sức mạnh mỏng manh của trẻ để lao động cũng không có sức cống hiến, không mang lại lợi ích gì nhiều cho bản thân trẻ hay cho bất kỳ người nào khác.
Vì vậy, những chủ trương của chúng ta ở trên đây hoàn toàn là quan niệm phiếm diện, một chiều. Trên thực tế thì trẻ cũng không hề đang được nghỉ ngơi, mà chúng đang tiến hành một quá trình lao động trí óc thần bí nào đó, nhằm hoàn thành mục tiêu “tự hình thành” của mình. Trẻ đang lao động để trở thành một con người, nếu muốn trở thành một người lớn, nếu chỉ dựa vào sự trưởng thành về thân thể sẽ là điều không đủ, trẻ còn phải chuẩn bị nhiều thứ có liên quan đến bản chất hệ thống thần kinh và chức năng của hệ thống thần kinh, hơn nữa trí tuệ cũng cần phát triển tới một trình độ nhất định nào đó mới được.
Chức năng mà trẻ cần chuẩn bị được phân làm hai loại:
Chức năng hệ thống thần kinh vận động. Dựa vào chức năng này, trẻ sẽ có được sự cân bằng, trẻ sẽ biết học cách tập đi và biết cách phối hợp nhịp nhàng các động tác giữa tay và chân.
Khả năng cảm nhận. Dựa vào khả năng này, trẻ sẽ biết cảm nhận môi trường sống xung quanh, thông qua đó trẻ sẽ không ngừng quan sát, so sánh và đánh giá, nhằm tạo ra nền tảng cho sự phát triển về trí tuệ.
Như vậy, dần dần trẻ sẽ thấy quen thuộc với môi trường sống xung quanh đồng thời phát triển khả năng trí tuệ của mình. Trẻ sẽ vận dụng, luyện tập khả năng về ngôn ngữ của mình, cái mà trẻ đối mặt không chỉ là những vấn đề về sự vận động dây thần kinh được sinh ra trong việc phát âm, cách sử dụng ngôn ngữ, câu từ mà trẻ còn hiểu được cấu tạo của tên gọi và văn phạm trong câu nói.»
[…]
« Chúng ta thường quen với việc phục vụ bọn trẻ. Làm như vậy là chúng ta đang khiến chúng hình thành thói quen ỷ lại và sẽ ảnh hưởng đến những hoạt động của chúng. Chúng ta thường coi trẻ em là những con rối để rồi đối xử với chúng như với búp bê, chúng ta tắm cho chúng, cho chúng ăn. Trong khi đó, chúng ta chưa bao giờ nghĩ đến cảm nhận của những đứa trẻ. Thực ra, chúng phải tự làm những việc đó. Tạo hóa ban cho chúng điều kiện về thể chất và trí tuệ để làm những việc đó. Nhiệm vụ của chúng ta chỉ là giúp đỡ chúng khi cần thiết. Nếu một bà mẹ không dạy trẻ cách cầm thìa để đưa thức ăn vào miệng bằng cách làm mẫu, thì đó không phải là một bà mẹ tốt, vì người mẹ đó đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của con mình. Vì người mẹ đó đã coi con mình như là búp bê, chứ không phải như một con người mà tạo hóa đã giao nhiệm vụ chăm sóc vào tay bà.
Ai cũng biết rằng, dạy một đứa trẻ tự ăn cơm, tự giặt và mặc quần áo là một việc khó khăn và nhàm chán. Điều đó cần sự kiên nhẫn hơn cả khi cho chúng ăn, giặt hay mặc quần áo cho chúng. Nhưng dạy trẻ tự làm việc là công việc của một nhà giáo dục, còn làm thay chúng là công việc đơn giản của một người phục vụ. Công việc phục vụ đối với người mẹ là rất dễ dàng, nhưng lại có hại cho đứa trẻ, bởi vì việc đó sẽ gây trở ngại trong quá trình trưởng thành của trẻ, ảnh hưởng đến việc tự học của chúng.
Hậu quả khi luôn phục vụ con mình là rất nghiêm trọng. Những nhà quý tộc có rất nhiều người hầu xung quanh sẽ càng ngày càng phụ thuộc vào những người hầu đó, thậm chí đến cuối đời trở thành nô lệ của họ, khi mà cơ bắp không được vận động dần trở nên yếu hơn và cuối cùng mất khả năng hoạt động tự nhiên. Những người không bao giờ làm gì mà chỉ biết ngồi một chỗ ra lệnh sẽ rất u uất và chậm chạp. Cho đến một ngày, khi nhận ra hoàn cảnh của mình và muốn lấy lại sự độc lập, thì họ mới phát hiện ra rằng mình đã không còn khả năng độc lập nữa. Đối với những đứa trẻ có điều kiện gia đình tốt, chúng ta nên nói với cha mẹ chúng về hậu quả nguy hiểm mà điều kiện vật chất của gia đình họ có thể mang lại. Những sự giúp đỡ không cần thiết mới là rào cản của phát triển tự nhiên.”
Sách đang được giảm giá tại :
http://zinbooks.com giảm giá 10 %

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét